Trang chủ

Truyện ngắn Thư Viện PDF Trang 1

Hãy cứ gọi em là Thùy

Giờ tan tầm, tôi ngồi lại một mình trong quán cà phê gần chỗ làm, nhâm nhi chiếc bánh ngọt, ngắm những giọt mưa tự do rơi ngoài cửa sổ. May là cơn mưa chiều không quá lớn, người Sài Gòn tạ ơn trời đất vì thoát khỏi cảnh bì bõm lội nước dắt xe như mấy ngày qua, tạm quên đi những nỗi cực nhọc đang rình rập trong mùa mưa. Trên bàn, một bông cúc vàng được đặt trong cốc nước thủy tinh, trời càng về sẫm tối quán càng vãn khách, những chiếc ghế bành bọc vải rộng rãi cùng với âm thanh dập dìu của bản nhạc đồng quê, hòng cám dỗ con người ta rời bỏ công việc và các mối quan hệ ngoài kia...

Làng ma

Tôi đã định về sớm nhưng sa đà chén rượu, câu chuyện, dứt không nổi, ba giờ chiều mới lên xe. Trên con đê ven sông Hồng thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam, nhẩm tính 70 km vẫn kịp tới Hà Nội trước khi trời tối. Bất ngờ mây đen ập đến. Trời như trút nước, tôi ướt lướt thướt, người ớn lạnh. May có cái điếm canh đê vào trú. Mưa dai dẳng gần hai tiếng đồng hồ. Đường xấu lại sũng nước, cái xe Honda cà khổ đời 78 không bốc lên được. Ra đến đường I Phủ Lý chắc tối mất.

Sài Gòn là ả đàn bà

Người ta vẫn ví Sài Gòn là một thực thể hội tụ của niềm đam mê, như ngụ ý đó là kẻ trai phóng đãng, đa tình, liều lĩnh và chăm chuốt mọi bề. Sài Gòn với những chuyến tàu cập bến Ba Son mang theo những du phẩm Tây thời, và gầy dựng một đô thành xứ Viễn Đông tráng lệ của nền văn minh ngoại bang nơi đó, các quảng trường, đại lộ, biệt thự sầm uất mọc lên như nấm ở Bến Thành – Bến Nghé, đáp ứng cho những cuộc di dân của Pháp kiều đến Sài Gòn – Gia Định, mang theo giấc mơ “Hòn ngọc Viễn Đông” của chính sách thuộc địa Đông Dương. Nhưng Sài Gòn loạn lạc vẫn giữ được danh tiếng giữ cõi An Nam của Lãnh Binh Thăng, trở về giai thoại năm thê bảy thiếp, mà ngày nay người ta có thể nhận ra từ các ngôi chợ nức tiếng...

Hào quang của chị

Có thể mai này trên một trang báo viết về chị có xuất hiện bút danh của tôi hoặc có thể không, nhưng tôi đã nghĩ đến một ngày nào đó sẽ viết về người nghệ sĩ mà mình kính trọng, ngưỡng mộ như một đứa em viết về chị mình.

Mối tình Sài Gòn

Về một người con gái đặc biệt, đặc biệt trong khoảng thời gian mà tôi quen em, đặc biệt vì em thoáng qua đời tôi như cơn gió, đặc biệt vì vị trí của em trong tim tôi, đặc biệt vì những gì đã xảy ra giữa chúng tôi.

Người cha đưa cơm hộp

Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.

Con gái

Cái ngày Thủy đi lấy chồng ở tận ngoài Quảng Nam, lúc bước lên xe hoa Ba Má khóc đến sưng cả mắt, vì từ Miền nam mà đi lấy chồng tận Miền trung chắc lâu lắm mới có dịp về đây thăm nhà. Má cứ nắm lấy tay cô mà dặn dò đủ thứ chuyện, cái tay của Má như không muốn rời tay cô mặc dù có nhiều người khuyên ngày vui của con đừng nên khóc, tuy rằng biết vậy nhưng sao nước mắt má cứ trào ra mỗi khi nhìn Thủy.

Dải lụa đỏ

Mấy hôm nay ông Út không được vui. Trong lòng ông cứ mãi buồn bực về việc cái chuồng gà bị kẻ trộm vào nẫng mất bầy gà giò. Mà thật kỳ lạ, cái chuồng được đặt gần kề căn buồng của ông và cậu em trai bị bệnh nằm liệt giường. Ấy thế mà gà vẫn mất! Mất êm ru như không có việc gì xảy ra. Không một tiếng động. Không tiếng kêu la. Ngay cả con Lu thính nhạy thường ngày là thế, cũng không sủa tiếng nào...

Gió bay ngang trời

Tôi ngạc nhiên nhận ra bản thân mình từ lúc nào đã chấp nhận Nguyên như một cơn gió đầu mùa chẳng thể nắm bắt, cứ thế ở bên tôi và biến mất bất cứ lúc nào có thể.

Sài Gòn, bóng hôm nay sẽ không phai...

Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi...!, điệp khúc ấy bỗng ngân lên trong lòng tôi với cung buồn rệu rã.

Cạn Duyên Tương Phùng

Câu nói đầy ai oán, xót xa như vọng về từ chốn âm tào địa phủ. Những chiếc lông ngỗng nhuộm đỏ máu bay rợp trời. Bóng người con gái ngã xuống, màu máu đỏ tươi nổi bật trên nền cát trắng. Một người đàn ông rẽ nước xuống biển...tất cả đều vô cùng chân thật.

Góc Xám

Xám, màu pha trộn giữa đen và trắng, giống như câu chuyện của tôi, một câu chuyện dang dở... Và tôi cũng không biết nó sẽ đi đâu, về đâu và kết thúc ra sao? Cuối cùng là nước mắt hay nụ cười?

Nếu mệt, em hãy về Sài Gòn

Mười Ba tháng Sáu năm Mười Lăm, bầu trời u ám từ sớm tinh mơ, xế chiều mưa giông kéo đến. Lặng nhìn những hạt mưa trút xuống hàng hiên, lòng chợt nhớ về một buổi chiều không mưa cách đây không lâu.

Sài Gòn ôm tôi trong những ngày côi cút

Tổ ấm bé nhỏ của tôi đã chia cắt làm đôi kể từ ngày vợ bồng con về quê thăm bố mẹ cô ấy, một chuyến thăm ám ảnh nhất cuộc đời tôi, mà có thể sau này nó sẽ còn được nhắc nhiều kể cả khi tôi không còn tồn tại trên cõi đời này. Mọi cảm giác chỉ còn lại nỗi nhớ và những câu hỏi không có lời đáp. Và chắc chắn một điều rằng, tình yêu của chúng tôi cũng dần tan theo cơn gió về phương Bắc, chấm dứt những ân tình sâu nặng vợ chồng, thứ ân tình mà trái tim cuồng nhiệt của tôi từng tin rằng sẽ là vĩnh cửu – như bất cứ ai đều tin vào nó khi đầu ấp tay gối. Thế nhưng tôi vẫn hy vọng và đợi chờ, cầu nguyện và nhắc nhớ những kỷ niệm không bao giờ tìm thấy nơi đâu được nữa. Kèm theo nỗi nhớ con quay quắt và vòng ôm dịu dàng của buổi còn yêu, giọt nước mắt đọng khô trên môi mắt, người đàn ông trong tôi bỗng dưng trở nên yếu đuối như chưa từng. Những tháng ngày như thế kéo tôi đi như cơn ác mộng.

Em sắp đi rồi, Sài Gòn có vấn vương em không?

Một buổi chiều chen chúc giữa rừng người lạ lẫm, nơi xuất hiện biết bao khuôn mặt nhìn đến phát chán trên các trang tin tức giải trí, tôi rời khỏi con sảnh lớn của tòa khách sạn danh tiếng nằm giữa nội đô Sài Gòn. Bước đi dưới cái nắng nhợt nhạt buổi xế chiều, tôi lặng lẽ tìm đến một quán cà phê nhỏ nhắn cách đó vài dãy nhà. Ngồi yên vị nơi góc bàn cạnh cửa kính, tôi nhìn ra bên ngoài với tâm trạng bịn rịn thay cho một người.

Đà Lạt, hoài niệm và ân tình

Tôi có nguyện ước cuốn sách nhỏ này được xuất bản trong dịp Festival hoa năm nay, vì nếu điều đó được thực hiện, nó sẽ mang một ý nghĩa lớn cho cuộc đời tôi, như thể sau ba mươi năm hiện hữu trên cõi đời, tôi được tạ lỗi cũng như thành tâm hướng về thành phố quê hương mình. Còn nếu chẳng may chậm trễ, tôi cũng sẽ không lấy làm tiếc cho những dòng sau đây. Bởi khi mà sự kiện lớn nhất của người dân xứ sở ngàn hoa sắp diễn ra, cảm giác trong tôi nao nao khó tả, tôi sẽ viết với những dòng cảm xúc của riêng mình, với một niềm hy vọng nào đó trong tim mà bấy lâu tôi chưa có dịp giãi bày cùng ai.

Ngôi nhà trên đồi

Những ngôi nhà cũ chênh vênh trên ngọn đồi đa phần đều mang một vẻ xa lạ, lạnh lẽo và bí ẩn. Từ nơi đó, không ít câu chuyện bi thương kèm theo tình tiết ma quái, rùng rợn được người ta vô tư truyền tai nhau, mà trong đó chẳng ai biết có bao nhiêu là sự thật, hoặc có thể chỉ là một cách để người ta dễ dàng ngồi cùng nhau bên đống lửa, bên chum rượu của ngày đông lạnh giá. Chẳng hạn ngôi nhà ở đỉnh đèo Prenn, theo thời gian người đời thêu dệt thành câu chuyện về một cô gái mấy mươi năm trước bị bức hại đến chết, từ đó linh hồn cô thường hiện về hằng đêm và ám ảnh những nam nhi đương sống. Rồi người ta lại nhắc đến con đường Trần Hưng Đạo, hàng chục ngôi biệt thự ở đó gắn liền với những vụ tự tử đầy uẩn khúc và trở thành nơi “nương tựa” của các hồn ma còn vương vấn chốn trần gian. Những câu chuyện kiểu vậy dường như đã theo tôi lớn lên, tôi thuộc chúng như thuộc một bài thơ vỡ lòng.

Mùi Dã quỳ

Mùa nắng dài chưa hẳn đã qua đi mà những ngổn ngang vẫn còn ở trong lòng. Tháng Mười Một với cơn mưa chiều nặng hạt cùng những ưu tư phiền muộn, xin được hồi nhớ về một loài hoa cánh vàng nơi Cao nguyên nắng gió, để thấy lòng mình như bung tràn quyến luyến.

Gặp lại cô gái Đà Lạt

Những đôi má mềm mại ửng hồng,
giọng nói trầm êm, phảng phất làn gió Cao nguyên mặn mà dễ khiến bao tâm hồn phải xao động, đó là nét đặc trưng của con gái Đà Lạt. Và dù họ có đi đâu, gặp ai, hay thời gian trôi đi thế nào thì họ vẫn thế, những người con gái Cao nguyên.

Món bánh căn phố núi

Tôi ngồi với lũ bạn hàng xóm quanh chiếc bàn gỗ thấp, đoạn cuối con dốc cách nhà chừng nửa cây số. Gió thổi mạnh, những cành thông lao xao trên đầu, đám cát trước căn nhà gỗ ở đoạn đường giao nhau bị quẩn lên rồi lắng xuống như cơn bão sa mạc vừa đi qua. Chiếc mũ len của tôi bịt kín hai tai chưa buồn cởi, áo khoác cũng kéo lên tới cổ, cô chủ gánh bánh căn đang đổ từng thìa bột gạo vào khuôn, bột bánh kêu xì xèo trên lớp dầu được quết trước đó.